Mời quý vị xem PODCAST để nghe bác sĩ Jean-Marcel Guillon chia sẻ (quý vị cũng có thể đọc nội dung được chép lại dưới đây)
MC: Chào mừng bác sĩ đến với chương trình. Trước tiên, xin chúc mừng ông và đội ngũ bệnh viện FV đã trở thành thành viên của Tập đoàn Y tế Thomson. Tôi nhớ rằng lễ ký kết chính thức đã diễn ra khoảng 4 hay 5 tháng trước, đúng không?
Bác sĩ Jean-Marcel Guillon (Dr JMG): Đúng vậy.
MC: Mọi thứ hiện tại như thế nào?
Dr JMG: Mọi thứ khá tốt đẹp. Trước hết, chào buổi sáng mọi người! Thực ra, việc ký kết thỏa thuận với Thomson diễn ra vào ngày 12/7 năm ngoái. Nhưng trong tất cả các thương vụ mua bán và sáp nhập, chúng ta luôn phải kèm theo các điều kiện tiên quyết. Vì vậy, có những điều kiện FV và Tập đoàn Thomson phải thực hiện trước khi chúng tôi có thể hợp thức hóa thỏa thuận này. Và những quy trình này thường mất nhiều thời gian. Về cơ bản, mọi giao dịch đã hoàn tất vào cuối tháng 12 và chính thức hoàn tất thanh toán và các thủ tục liên quan vào ngày 2/1.
MC: Nhưng tôi khá ngạc nhiên vì tôi thấy rằng đa số mọi người sẽ rời đi sau khi bán công ty, vì họ không muốn làm thuê tại chính nơi họ từng sáng lập. Nhưng bác sĩ và đội ngũ FV vẫn ở lại và đồng hành cùng Tập đoàn Y tế Thompson trên hành trình mới này.
Dr JMG: Vâng, mỗi người có một cách suy nghĩ và tôi không nghĩ rằng nghỉ hưu là một lựa chọn của tôi. Tôi không quan tâm đến việc đó. Tôi yêu công việc mình đang làm. Tôi rất may mắn vì quản lý một bệnh viện là một trải nghiệm tuyệt vời. Và tôi đã may mắn có cơ hội làm điều này trong hơn 21 năm qua. Tôi thực sự yêu bệnh viện này. Tôi yêu đất nước này. Tôi yêu những con người tôi làm việc cùng. Đó là đam mê của tôi và tôi không muốn dừng lại. Vì vậy, ngay từ đầu tôi đã làm rõ với Tập đoàn Thomson rằng tôi sẽ vẫn gắn bó với FV. Tất nhiên, tôi không nghĩ họ sẽ mua bệnh viện nếu tôi định rời đi. Vì nếu tôi rời đi, nhiều người khác cũng sẽ rời đi vì họ làm việc với tôi, là đội ngũ của tôi, những người đã làm việc với tôi trong nhiều năm. Và đó cũng là vấn đề về niềm tin. Có thể bạn thấy tư tưởng này hơi cũ kỹ, nhưng khi bạn bắt tay với ai đó, phải có một lý do gì đó chứ. Vậy nên tôi đã thỏa thuận với ông Kiat – Phó chủ tịch điều hành Tập đoàn Thomson – là tôi và đội ngũ của tôi sẽ ở lại, họ không cần phải đưa bất cứ nhân sự nào từ Singapore sang Việt Nam. Đội ngũ hoàn toàn như cũ, không có sự khác biệt, và không có một ai từ Singapore. Họ không cần phải làm vậy vì tôi đã có một đội ngũ hoàn chỉnh. Tất nhiên chúng tôi vẫn phải làm việc chặt chẽ với nhau. Họ phải kiểm tra nhiều hạng mục vì họ là một công ty niêm yết trên Sàn Giao dịch Chứng khoán Singapore, vì vậy họ có nhiều yêu cầu mà chúng tôi phải tuân thủ. Nhưng đó không phải là vấn đề. Tôi muốn nói rằng về mặt chiến lược và hoạt động, chúng tôi làm việc rất chặt chẽ với nhau. Chúng tôi chia sẻ cùng một tầm nhìn. Vì vậy, tôi rất hào hứng khi làm việc cùng họ.
MC: Đó như là sự tổng hòa của tất cả nguồn lực?
Dr JMG: Mọi thứ đang dần hoàn thiện và chúng tôi có rất nhiều định hướng để phát triển cùng nhau. Hiện tại, tôi sẽ không gọi đó là sự cộng hưởng. Mặc dù có lẽ họ có rất nhiều năng lượng và chúng tôi cũng vậy, nên chúng tôi muốn phát triển những điều mới cùng nhau. Nhưng bạn biết đấy, chiến lược là mang Singapore đến Việt Nam, giống như tôi đã mang Pháp đến Việt Nam 21 năm trước. Bạn biết đấy, 21 năm trước khi chúng tôi phát triển bệnh viện, ý tưởng ban đầu không phải là mang y học Pháp đến Việt Nam, mà là mang đến một tầm nhìn nhất định về y học, về bệnh viện, cách quản lý bệnh viện theo tiêu chuẩn quốc tế, những điều mà Việt Nam đang thiếu vào thời điểm đó.
MC: Vâng.
Dr JMG: Đó là một cách tiếp cận rất hiện đại. Chúng tôi đã mang đến Việt Nam những điều chưa từng có. Bây giờ thì khác, đúng không? Tuy nhiên, vẫn có rất nhiều người bị bệnh và muốn đến Singapore để điều trị hoặc tư vấn y tế. Theo Bộ Y tế, vài năm trước, tôi không nhớ chính xác thời điểm, tính toán cho thấy các bệnh nhân đã chi hơn 2 tỷ USD mỗi năm ở Singapore.
MC: Vâng
Dr JMG: Đó là một sự thiệt hại về mặt tài chính. Nếu bạn có thể có chất lượng điều trị tương tự ngay tại Việt Nam. Vì vậy, ý tưởng bây giờ là mang Singapore đến Việt Nam. Điều chúng tôi đang làm là có những bác sĩ giỏi, bác sĩ Việt Nam xuất sắc tại bệnh viện. Chúng tôi có một số bác sĩ người Pháp, nhưng phần lớn là bác sĩ người Việt Nam. Nhưng chúng tôi cũng sẽ đưa các bác sĩ Singapore đến Việt Nam. Bạn biết đấy, đó là một trong những điều mà chúng tôi sẽ thực hiện cùng nhau.
MC: Vâng, như bác sĩ nói, ngành y tế ở Việt Nam đã có những thay đổi trong hơn 20 năm từ ngày đầu bác sĩ thành lập FV. Thực tế, tôi nghĩ rằng bác sĩ là một trong số ít người đã đồng hành cùng sự phát triển của y tế tư nhân ở Việt Nam.
Dr JMG: Khi tôi lần đầu tiên đến Việt Nam vào năm 1997.
MC: Vâng
Dr JMG: Nghĩa là khoảng 27 năm trước. Thời điểm đó, Việt Nam rất khác, chưa phát triển như bây giờ. Rất, rất khác luôn. Về mặt y tế, Việt Nam lúc đó tụt hậu khá nhiều so với các nước khác. Sự khác biệt giữa Việt Nam và Thái Lan, chẳng hạn, vào thời điểm đó rất lớn. Nó giống như hai thế giới khác nhau vậy. Thực tế, vào năm 1996, Chính phủ Việt Nam đã ủy thác một cuộc khảo sát về hệ thống y tế. Kết luận là để hệ thống y tế hoạt động tốt hơn, cần tập trung vào trải nghiệm của khách hàng, mở cửa cho các nhà đầu tư nước ngoài, và áp dụng minh bạch về giá cả. Tất cả những điều này đều mang tính cách mạng vào thời điểm đó. Vì vậy, chúng tôi đã đến Việt Nam vào năm 1997, khi Chính phủ Việt Nam mở cửa cho các nhà đầu tư nước ngoài. Chúng tôi quyết định đi theo con đường đó, làm những gì họ mong đợi chúng tôi làm, phát triển một bệnh viện hiện đại, mang lại trải nghiệm khách hàng, đặt bệnh nhân vào trung tâm chứ không phải là bác sĩ và phát triển theo tất cả các tiêu chuẩn quốc tế. Bây giờ chúng tôi đã được chứng nhận bởi JCI. JCI bắt đầu xuất hiện từ giữa những năm 90. Chúng tôi đã làm rất nhiều điều cùng nhau ở Việt Nam. Và đó là một hành trình vô cùng tuyệt vời.
MC: Vâng.
Dr JMG: Khoảng 25 năm trước, khi tôi lần đầu đến Việt Nam, có một bệnh viện tư nhân là Triều An, ở phía bên kia thành phố. Đó là bệnh viện tư nhân duy nhất. Bây giờ, tôi nghĩ chỉ riêng TP.HCM đã có khoảng 35 bệnh viện tư nhân. Tôi không biết con số chính xác, có thể nhiều hơn. Lúc đó mảng y tế tư nhân thực sự chưa tồn tại trên thị trường. Đây cũng là một thị trường mới mẻ cần phát triển. Điều này khá phức tạp vì chúng ta chỉ có mảng y tế công. Vì vậy, khi Chính phủ quyết định mở cửa cho các nhà đầu tư nước ngoài, họ cũng mở cửa cho các nhà đầu tư Việt Nam. Và điều này rất quan trọng vì ngân sách Chính phủ không đủ. Vì vậy, việc có các nhà đầu tư sẽ mang lại tiền, và những số tiền này sẽ giúp phát triển các bệnh viện mới và các phương pháp điều trị mới. Điều đó rất đáng hoan nghênh. Và đó là những gì đã xảy ra ở Việt Nam. Khi bạn nhìn vào hệ thống y tế Việt Nam bây giờ và so sánh với 25 năm trước, sự khác biệt là rất lớn, thực sự rất lớn và điều đó thật tuyệt vời. Rất nhiều thay đổi đã diễn ra, vì vậy câu chuyện phát triển của ngành y tế Việt Nam trong 25 năm qua rất thú vị đối với tôi.
MC: Vâng. Đó là lý do tại sao tôi muốn hỏi bác sĩ về xu hướng hiện nay khi nhiều nhà đầu tư nước ngoài bắt đầu quan tâm đến ngành y tế tư nhân ở Việt Nam.
Dr JMG: Vâng, có một số ví dụ như bệnh viện American International Hospital. Hay chúng ta cũng có CVC, một quỹ đầu tư tư nhân, đã đầu tư vào bệnh viện ở Cần Thơ và một cơ sở khác không xa FV. Tôi nghĩ còn có các quỹ đầu tư hoặc nhà đầu tư khác cũng đang quan tâm đến Việt Nam. Tuy nhiên, đây không phải là một thị trường dễ dàng. Nhưng đúng vậy, có nhà đầu tư đang quan tâm. Và một số tập đoàn đã đầu tư vào Việt Nam rồi.
MC: Nhưng ngoài những lợi ích mang lại, liệu bác sĩ có nhìn thấy bất kỳ nguy cơ nào có thể xảy ra khi vốn nước ngoài đổ vào Việt Nam trong ngành y tế không?
Dr JMG: Không, tôi không thấy có nguy cơ gì đối với chuyện này, ngược lại là điều tốt. Bạn thấy không, ngành y tế đòi hỏi nguồn vốn rất lớn. Khi bạn cần mua thiết bị y tế, bạn cần có chi phí. Vì các thiết bị này thường rất đắt đỏ. Nếu bạn mua một máy gia tốc tuyến tính tốt, bạn phải chi hàng triệu USD. Một máy quét CT có giá cả triệu USD. Vốn đầu tư sẽ hết rất nhanh. Và chi phí đầu tư thiết bị thường giống nhau dù bạn là bệnh viện công hay tư nhân. Bạn cần phải trả cùng một mức giá. Vì vậy, bạn cần phải huy động vốn. Điều đó là hiển nhiên. Bạn cần số vốn này để hoạt động. Vì vậy, việc có dòng tiền đầu tư nước ngoài là rất tốt cho Việt Nam và việc này không gây ra rủi ro gì cả. Nếu có thì đó là rủi ro đối với nhà đầu tư. Họ cần phải cẩn thận với các khoản đầu tư, dĩ nhiên rồi.
MC: Vậy với cá nhân bác sĩ, việc điều hành một bệnh viện có khó khăn không? Bởi rõ ràng, công việc chuyên môn và hoạt động kinh doanh thường sẽ có những khác biệt đáng kể?
Dr JMG: Đó là khác biệt rất lớn. Tôi không được đào tạo để trở thành một quản lý bệnh viện. Khi tôi được chọn làm CEO của Bệnh viện FV, tôi phải nói rằng tôi chưa sẵn sàng. Chắc chắn chưa sẵn sàng chút nào. Ý tôi là, tôi phải tìm tòi học hỏi về công việc này rất nhiều. Tôi được đào tạo làm bác sĩ. Vì vậy trong nhiều năm, tôi đã làm việc như một bác sĩ. Và sau đó tôi tham gia vào dự án phát triển một bệnh viện ở Việt Nam và tôi trở thành nhà đầu tư. Vì vậy, tôi phải học cách phát triển một dự án. Tôi phải học nhiều điều về kiến trúc, về mua sắm thiết bị, về tuyển dụng bác sĩ và y tá, về kế toán, về tài chính, về tất cả mọi thứ. Giai đoạn phát triển dự án là một chuyện, rồi đến khi bạn vận hành dự án đó thì còn khác nữa. Bạn phải học cách vận hành hàng ngày, quản lý bệnh viện, phân công công việc của các bác sĩ, xem xét các vấn đề liên quan đến nhân sự. Vâng, rất nhiều điều phải làm và viêc vận hành hoàn toàn khác biệt so với những gì một người bác sĩ thường làm. Vì vậy, tôi phải học từng thứ một. Học cách để vận hành một bệnh viện thật tốt. Và may mắn thay, tôi được làm việc với một đội ngũ rất tuyệt vời. Vì vậy, hầu hết mọi người vẫn làm việc với tôi đến tận bây giờ. Đó là một trải nghiệm đáng kinh ngạc. Sau 21 năm điều hành FV, tôi đã hiểu hơn về cách vận hành một bệnh viện như thế nào. Nhưng phải nói rằng những năm đầu tiên vô cùng khó khăn. Vì bác sĩ không được đào tạo để điều hành doanh nghiệp. Vì vậy có các trường chuyên đào tạo về quản lý bệnh viện. Không phải ở Việt Nam, nhưng ở các quốc gia khác. Ở Pháp có một trường đào tạo các quản lý bệnh viện công. Họ đào tạo ra nhân sự để điều hành các bệnh viện công. Cũng có các trường đào tạo quản lý bệnh viện tư nhân.
MC: Ồ, vậy sao?
Dr JMG: Vì vậy họ biết cách làm thế nào để điều hành. Tôi nhớ Giám đốc điều hành (COO) làm việc cùng tôi từ những ngày đầu tiên là một người Pháp từng được đào tạo để điều hành bệnh viện. Khi làm việc cùng anh ấy, tôi đã học được rất nhiều vì anh ấy là một chuyên gia thực sự còn tôi thì không. Sau đó, anh ấy rời đi và tiếp tục điều hành các bệnh viện khác trên thế giới. Nhưng dù sao, một bác sĩ được đào tạo không phải để điều hành bệnh viện. Họ điều trị cho bệnh nhân. Điều hành bệnh viện là một công việc khác. Vì vậy, tôi có lẽ là một người có chút đặc biệt và may mắn vì tôi đã học được một công việc khác.
MC: Tôi nghĩ rằng đến hôm nay tất cả nỗ lực của bác sĩ đã được đền đáp khi FV được đánh giá cao bởi một trong những tập đoàn y tế hàng đầu khu vực, phải không? Vậy trong tương lai, đội ngũ của bác sĩ và tập đoàn Thomson sẽ hợp tác như thế nào để phát triển FV?
Dr JMG: Tập đoàn Thomson và tôi, chúng tôi là một phần của gia đình Thomson, vì vậy chúng tôi không hợp tác, mà là làm việc cùng nhau. Thomson là một tập đoàn có bệnh viện và mạng lưới lớn các phòng khám tư nhân ở Singapore, chủ yếu tập trung vào sản khoa và phụ khoa, và một ít về nhi khoa. Nhưng họ cũng có một bệnh viện đa khoa ở Kuala Lumpur, và bây giờ họ sở hữu FV ở Việt Nam. Tập đoàn Thomson muốn phát triển ở nhiều quốc gia và ý tưởng là trở thành một tập đoàn y tế lớn thực sự thành công, nhưng có sự khác biệt lớn giữa Singapore, Malaysia và Việt Nam. Vì vậy, công việc của tôi là phát triển Thomson Việt Nam. Tôi là thành viên trong Ban Giám đốc của Thomson Việt Nam, cùng với ông Kiat – Phó chủ tịch điều hành Tập đoàn, và ông Melvin Heng – Tổng giám đốc Tập đoàn. Chúng tôi làm việc cùng nhau. Vậy ở Việt Nam, chúng tôi muốn làm gì? Tiếp tục chính xác những gì chúng tôi đã làm trong quá khứ, đó là điều chắc chắn. Chúng tôi muốn phát triển FV và mở rộng hơn nữa. Và, bạn biết đấy, tôi vẫn sẽ ở đây trong một vài năm tới, vì vậy chúng tôi có một số dự án cùng nhau mà tôi có thể bật mí thêm nếu bạn muốn.
MC: Vậy chúng ta có thể mong đợi sự thay đổi nào ở bệnh viện FV trong những năm tới?
Dr JMG: Sự phát triển là có nhưng sẽ không có sự thay đổi nào. Có thể bạn đã biết, chúng tôi đã lên kế hoạch xây dựng tòa nhà thứ ba gọi là tòa nhà H. Hiện tại chúng tôi có hai tòa nhà là tòa nhà F và tòa nhà V, vậy là có F – V – H (viết tắt của FV Hospital – Bệnh viện FV). Tòa nhà thứ ba rất lớn. Tôi đang làm việc với các cơ quan chức năng để có giấy phép xây dựng. Hy vọng trước cuối năm nay sẽ bắt đầu xây dựng. Tòa nhà mới sẽ mang đến nhiều điều mới mẻ cho bệnh viện. Chúng tôi sẽ mở rộng trung tâm điều trị ung thư bằng cách bổ sung thiết bị mới gọi là Cyberknife, một thiết bị rất thú vị để điều trị các khối u, đặc biệt là các khối u nhỏ ở những vị trí thứ cấp, đòi hỏi về mặt kỹ thuật. Hiện chưa đơn vị nào có ở Việt Nam. Chúng tôi cũng sẽ mua một máy chụp PET kỹ thuật số, hiện có rất ít ở Việt Nam, và rất quan trọng trong điều trị ung thư. Chúng tôi sẽ phát triển dịch vụ thụ tinh trong ống nghiệm (IVF), một trong những chuyên môn rất mạnh của Thomson ở Singapore, nên chúng tôi muốn phát triển nó tại Việt Nam. Chúng tôi cũng sẽ phát triển thêm dịch vụ lọc máu cho bệnh nhân mắc bệnh thận mãn tính. Và chúng tôi cũng mở rộng số lượng khu vực khám bệnh cho các chuyên khoa như tim mạch, tiết niệu, hô hấp, và xây dựng một trung tâm giáo dục bệnh nhân, sau đó là một trung tâm tiêu hóa lớn, và thêm phương pháp điều trị ung thư đa dạng hơn. Vì vậy, đó sẽ là một tòa nhà lớn. Tôi muốn làm điều đó. Và bằng cách đó, chúng tôi có thể cải tạo tòa nhà F, hiện đã khá lâu đời. Chúng tôi khánh thành tòa nhà F vào năm 2003. Mua các thiết bị mới, những kỹ thuật mới mà chúng tôi muốn làm. Vì vậy, chúng tôi muốn có một bệnh viện hoàn chỉnh. Khi bệnh viện hoàn thành và mở cửa tòa nhà H, sau khoảng 3 năm nữa, chúng tôi sẽ có một bệnh viện quy mô rất lớn. Đó chỉ là một khía cạnh. Khía cạnh khác mà chúng tôi muốn phát triển là các hoạt động học thuật. Chúng tôi muốn đào tạo các bác sĩ trẻ và cung cấp đào tạo y khoa liên tục (CME). Chúng tôi đang mời các chuyên gia từ khắp nơi trên thế giới, đặc biệt là từ Singapore, để giúp đào tạo bác sĩ. Chúng tôi cũng thực hiện một số nghiên cứu lâm sàng và muốn phát triển thêm nữa. Đó là những gì chúng tôi đang phát triển tại FV ở quận 7, khu đô thị Phú Mỹ Hưng. Nhưng bên cạnh đó, chúng tôi còn có một phòng khám ở trung tâm thành phố và chúng tôi cũng muốn nâng cấp phòng khám này.
Chúng tôi muốn làm 2 thứ. Một điều tôi rất muốn phát triển trong tương lai là trung tâm phẫu thuật ngoại trú. Nhiều ca phẫu thuật không cần nằm viện qua đêm. Bạn có thể được phẫu thuật vào buổi sáng và về nhà vào buổi chiều hoặc tối. Trung tâm phẫu thuật ngoại trú này sẽ là đầu tiên ở Việt Nam. Tôi đã chuẩn bị cho dự án này trong vài năm qua và hy vọng dự án sẽ thành hiện thực trong vòng 2-3 năm tới. Chúng tôi cũng muốn phát triển một trung tâm thẩm mỹ, làm đẹp và chống lão hóa, dự kiến hoàn thành vào đầu năm sau.
MC: Vâng, có rất nhiều điều để mong đợi, phải không? Nhưng mặc dù FV là một trong những bệnh viện hàng đầu ở Việt Nam và giờ còn trở thành thành viên của Tập đoàn Thomson Bác sĩ có nhận thấy những thách thức nào trong những năm tới không?
Dr JMG: Chà, có rất nhiều thách thức ở Việt Nam, không hẳn là vì Tập đoàn Thomson đâu. Bạn thấy đấy, chúng ta đang trải qua sự suy giảm về xuất khẩu, các vấn đề về quy định pháp lý, và hậu quả từ các vụ bê bối tài chính gần đây. Tất cả những điều này đã ảnh hưởng đến nhiều người. Vì vậy, về mặt kinh tế, chúng ta đang trải qua thời kỳ khó khăn. Việt Nam sẽ vượt qua được, tất nhiên. Hiện tại, chúng ta chỉ cần chờ đợi và cẩn trọng một chút Nói chung, thách thức thì luôn có, vì dĩ nhiên bạn còn có đối thủ cạnh tranh, có các công nghệ mới. Bạn thấy đấy, bạn cần điều chỉnh để thích ứng nhanh chóng. Nhưng đó luôn là quy luật, nên tôi không lo lắng về điều đó.
MC: Nhưng trong một thị trường cạnh tranh và đầy thách thức như vậy, bác sĩ đánh giá vị trí của FV như thế nào?
Dr JMG: Tham vọng của FV luôn là trở thành một trong những người dẫn đầu. Chúng tôi muốn đầu tư vào thiết bị tốt nhất, có các bác sĩ giỏi nhất và luôn cập nhật những công nghệ hiện đại nhất. Điều đó không phải lúc nào cũng dễ dàng. Những người khác cũng đang làm điều đó. Chúng tôi cần cung cấp cho bệnh nhân của mình những gì tốt nhất có thể, và chúng tôi rất nghiêm khắc với chính bản thân mình để đạt được những điều này. Khi tôi nói làm tốt nhất có thể, tôi thực sự muốn nói rằng chúng tôi muốn làm tốt nhất, nhưng chúng tôi biết rằng điều này không dễ đạt được. Chúng tôi sẽ không làm qua loa. Đôi khi chúng tôi biết rằng có những việc mất nhiều thời gian hơn dự kiến để đạt được, nhưng đây là mục tiêu của chúng tôi: Cung cấp điều tốt nhất có thể cho bệnh nhân. Bạn biết đấy, tôi không nói rằng chúng tôi là cơ sở y tế tốt nhất. Nhưng chúng tôi muốn trở thành một trong những cơ sở y tế tốt nhất. Hãy nhớ lại mục tiêu và tầm nhìn mà tôi và các đối tác đã phát triển từ lâu là trở thành một trong những bệnh viện tư tốt nhất ở châu Á. Và đó là điều chúng tôi đang cố gắng thực hiện. Và các hình mẫu mà chúng tôi đang hướng đến là các bệnh viện lớn như Bumrungrad ở Thái Lan, Medical City ở Philippines, hoặc các cơ sở y tế ở Singapore như Bệnh viện Changi, và cũng bao gồm các bệnh viện công nữa. Khi tôi nhìn vào tất cả những cơ sở y tế lớn ở Đông Nam Á, chúng tôi tâm huyết và tự nhủ đây là định hướng mà FV chúng tôi muốn trở thành. Chúng tôi muốn trở nên tốt hơn. Vì vậy, đây là điều chúng tôi đang cố gắng thực hiện.
MC: Nhân tiện nói về các thành phố y tế ở Đông Nam Á, liệu bác sĩ có kế hoạch hay chiến lược nào cho du lịch y tế tại FV không?
Dr JMG: Bạn có biết về phương pháp ngược dòng không? Tôi nghĩ rằng, bạn biết đấy, có rất nhiều người Việt Nam đến Singapore, Bangkok hoặc nơi khác, nhưng chủ yếu là Singapore và Bangkok, để được điều trị. Vậy sao không để họ đến FV thay vì đi các nước khác? Tôi gọi nó là phương pháp ngược dòng. Để thu hút bệnh nhân hơn nữa, chiến lược như tôi đã nói ở đầu là đưa bác sĩ Singapore đến Việt Nam. Tại sao bạn lại phải đến Singapore nếu bạn có thể được phẫu thuật tại Việt Nam với cùng trình độ chuyên môn? Không nhất thiết phải do bác sĩ Singapore thực hiện, mà là sử dụng cùng các kỹ thuật, chất lượng và đạt được cùng các kết quả, đương nhiên là với giá cả thấp hơn và không cần phải đi nước ngoài. Đây là điều mà chúng tôi và cả ông Kiat muốn đạt được, biến FV thành cánh cửa đến nền y tế Singapore nhưng ngay tại Việt Nam.
MC: Vậy đến nay, tỷ lệ bệnh nhân nước ngoài tại FV chiếm bao nhiêu phần trăm?
Dr JMG: Chúng tôi không có nhiều bệnh nhân đến từ nước ngoài. Một quốc gia đã quản lý rất tốt về du lịch khám chữa bệnh là Thái Lan. Thái Lan xem đây như một ngành công nghiệp, bởi vì Chính phủ đã có nhiều chính sách khuyến khích để đưa bệnh nhân từ khắp nơi trên thế giới đến Thái Lan, cũng như việc xin visa rất dễ dàng, có nhiều tiện ích. Và Bangkok được tổ chức rất tốt về mặt cơ sở hạ tầng, khách sạn và mọi thứ. Đó thực sự là một ngành công nghiệp. Ở Singapore, du lịch y tế cũng đã phát triển rất nhiều vì họ thu hút được rất nhiều bệnh nhân từ Indonesia. Khi Indonesia còn chưa thật sự phát triển, rất nhiều bệnh nhân Indonesia đến Singapore để thăm khám. Và Singapore rất đắt đỏ, phải không? Trong khi Bangkok ít đắt đỏ hơn, vẫn đắt đỏ, nhưng đỡ hơn. Bệnh nhân không nhất thiết phải đến Việt Nam.
Chúng tôi có một số bệnh nhân đến từ Mỹ hoặc từ Australia, nhưng không quá nhiều. Điều chúng tôi có được gọi là du lịch y tế xuyên biên giới. Có rất nhiều bệnh nhân từ Campuchia và một ít từ Lào. Và trước đây, bệnh nhân cũng đến từ Myanmar nhưng không còn nhiều nữa. Giờ chủ yếu là bệnh nhân đến từ Campuchia. Thực tế vì một phần lịch sử của Campuchia, rất nhiều bệnh nhân muốn được điều trị bởi các bác sĩ Việt Nam. Có các bác sĩ Việt Nam tại Phnom Penh, như tại Bệnh viện Cho Ray ở Phnom Penh. Cũng có rất nhiều bệnh nhân Khmer đến Việt Nam và nhiều người đến với FV. Thực tế, tỷ lệ bệnh nhân Campuchia chiếm khoảng 4% tổng số bệnh nhân của chúng tôi. Đó là du lịch y tế xuyên biên giới. Đó không hẳn là du lịch, nhưng bạn hiểu ý tôi phải không? Với du lịch y tế quy mô lớn, tôi không thấy mô hình này diễn ra trong một thời gian dài. Đó là một quá trình rất phức tạp để tổ chức và đòi hỏi rất nhiều sự hỗ trợ từ phía Chính phủ. Đó phải là một quá trình trên phạm vi quốc gia.
Một bệnh viện đơn lẻ thực sự không thể làm được điều đó. Điều đó rất khó khăn. Vì bạn cần cơ sở hạ tầng. Cũng cần có chính sách visa thuận lợi, đơn giản. Nếu bạn cần phải xin visa, bạn cần có một quy trình cụ thể. Hãy nhìn vào những gì đang diễn ra ở Thái Lan, bệnh nhân có xe buýt di chuyển từ sân bay đến bệnh viện. Vì vậy, mọi người có thể dễ dàng đến thẳng bệnh viện. Quá trình thăm khám trở nên rất dễ dàng. Và họ có hệ thống các khách sạn và cơ sở hạ tầng tốt. Chúng ta không thể so sánh với Thái Lan được. Việc tổ chức du lịch y tế tại Việt Nam gặp khá nhiều trở ngại hơn. Đó là lý do tôi nói về phương pháp ngược dòng, ngăn cản, à không phải ngăn cản mà là thu hút những người muốn đến Singapore hoặc Bangkok đến với FV, đó sẽ là bước đi đúng.
MC: Vậy nhìn vào bức tranh tổng thể, ông đánh giá như thế nào về triển vọng của ngành y tế tại Việt Nam?
Dr JMG: Bạn thấy đấy, nhìn vào cách ngành y tế Việt Nam đã phát triển trong suốt 25 năm qua, đó là một điều khá ấn tượng. Dĩ nhiên, vẫn còn rất nhiều việc phải làm để hoàn thiện hơn. Nhưng bạn biết đấy, điều này cũng xảy ra ở khắp nơi trên thế giới. Bệnh viện tư và bệnh viện công không có chung mục đích vận hành. Mảng y tế công phải chăm sóc mọi bệnh nhân, không quan trọng họ có bao nhiêu tiền. Bạn phải chăm sóc họ vì họ là công dân của đất nước, đúng không? Bạn phải chăm sóc tất cả mọi người. Bạn cần phải chăm sóc một lượng lớn bệnh nhân. Vì vậy, dù bạn có chú ý đến dịch vụ khách hàng, cơ sở vật chất hay sự thoải mái và những điều tương tự, nhưng ưu tiên chính của bạn vẫn phải là chăm sóc y tế vì đây là điều quan trọng nhất. Nhưng tất nhiên vẫn không thể chăm sóc cho tất cả mọi người.
Vì vậy, trong lĩnh vực y tế tư, vì nó rất đắt đỏ, nên không phải ai cũng có thể tiếp cận. Và thuốc men thì đắt đỏ, thật sự đắt. Bởi vì thuốc đắt đỏ, trang thiết bị y tế đắt đỏ, việc xây dựng bệnh viện cũng đắt đỏ, tất cả các chi phí đều đắt đỏ, vì vậy chắc chắn sẽ tốn khá nhiều khi điều trị. Đây là những thông tin được giải thích trong cuộc khảo sát năm 1997 của Chính phủ Việt Nam. Các bệnh viện phải áp dụng chi phí khám chữa bệnh theo giá thị trường và được trợ cấp. Nhưng tiền đến từ đâu? Nếu bạn muốn cấp vốn cho các bệnh viện công, bạn cần huy động nguồn tiền từ người dân, từ thuế, đúng không? Bạn cần huy động nguồn tiền và số tiền này được sử dụng để tài trợ chăm sóc y tế cho những người không đủ khả năng. Và sau đó, đối với những người đủ khả năng, chúng ta có y tế tư nhân. Y tế tư nhân sẽ hỗ trợ rất nhiều. Và y tế tư nhân cũng có trách nhiệm rất lớn. Thực ra, trách nhiệm của y tế tư nhân và y tế công lập đều tương đương.
Vì vậy một chính sách phù hợp là điều đang được thực hiện hóa ở Việt Nam, với việc phát triển cả khối tư nhân và công lập. Và, tất nhiên, các cơ quan quản lý phải đặt ra các quy tắc, quy định. Điều này rất quan trọng vì y tế liên quan đến mạng sống của con người. Nhưng chúng ta cũng cởi mở với những cải tiến, những phương pháp điều trị mới, những điều mới mẻ. Điều này đang diễn ra ở Việt Nam. Và nó đã diễn ra từ nhiều năm nay: Phát triển cả hai khối công – tư và tạo điều kiện phát triển các công nghệ mới. Và các bác sĩ rất yêu công việc của mình. Vì vậy, điều họ muốn là thực hành y học tốt. Và một số bác sĩ cũng muốn phát triển khoa của riêng họ để có thể triển khai các kỹ thuật mới hiện đại và tiên tiến hơn. Điều đó vô cùng tuyệt vời. Vì vậy, tôi nghĩ FV sẽ phát triển ngày càng mạnh mẽ trong những năm và thập kỷ tiếp theo. Không có giới hạn nào, đó là điều tôi muốn nhấn mạnh.
MC: Nhưng khi so sánh với các quốc gia khác, đặc biệt là trong khu vực, mức độ phát triển của y tế tư nhân ở Việt Nam ra sao?
Dr JMG: Để tôi giải thích cho bạn thế này. 25 năm trước, tôi nghĩ rằng y tế Việt Nam phát triển chậm hơn Thái Lan khoảng 25 năm. Ít nhất là vậy. Nhưng bây giờ, tôi nghĩ rằng Việt Nam rõ ràng đã bắt kịp với thị trường. Tôi nghĩ rằng Việt Nam chỉ đang phát triển chậm hơn các quốc gia phát triển khác ở Đông Nam Á khoảng từ 5 đến 10 năm. Vì vậy, có thể nói Việt Nam đã bắt kịp khá nhanh. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Nhưng mọi thứ đang trở nên tốt hơn rất nhiều.
MC: Đó là nỗ lực rất lớn từ tất cả các bên, các bác sĩ và các nhà đầu tư như bác sĩ. Tôi tin bệnh viện của ông sẽ luôn là một trong những bệnh viện dẫn đầu tại Việt Nam như ông mong muốn.
Dr JMG: Cảm ơn bạn đã dành thời gian trò chuyện với tôi
MC: Vâng, cảm ơn bác sĩ rất nhiều.
ORIGINAL ENGLISH
MC: Welcome to the show, doctor. First of all, congratulations to you and your FV team on becoming a member of Thomson Medical Group. I remember that it has been like four months or five months since the official signing ceremony, right?
Dr JMG: Yes
MC: So how’s everything right now?
Dr JMG: It’s pretty good. It’s pretty good. Good morning first. Well, yeah, actually, the signing of the agreement with Thompson occurred in July 12 last year. But in all of those type of agreements, we have conditions precedent. So things we have to do, or they had to do as well, before we can formalize the transaction. And this took time. So basically, everything was done by the end of December and officially the money was paid and everything was done on the second of January.
MC: Yeah but i’m quite surprised because I can see that many people they would leave when after selling his company because they don’t want to be like work at a company that they used to found it. But uh you and your FV team still staying and accompany with the Thompson medical group on this new journey
Dr JMG: yeah there are different types of people. I don’t think retirement is an option for me. I’m not interested. And I love what I’m doing. I’m very lucky. Running a hospital is a fantastic experience. And I’ve been lucky enough for doing that for like 20, more than 21 years already. So I really love the hospital. I love the country. I love the people I work with. It’s my passion. So I don’t want to stop that. It was very clear from the beginning with Thomson that I would stay. Of course, I don’t think they would have bought the hospital if I was to leave. Because if I was to leave, a lot of people would leave as well because they work, it’s my team, people I’ve worked with for many years. So and it’s also a matter of trust. Maybe it’s old fashioned. But you know, when they shake hands with someone, it means something. So the deal with Kiat, with the vice chairman, okay, the deal with him is that I stay my team stay, they don’t need to move anyone from Singapore to Vietnam. The team is completely the same, there is no difference, and there is not one person from Singapore in the team. They don’t need to because I have a complete team. Of course we work hand in hand, very closely together. They have to check a lot of things; they are a listed company on the Singapore Stock Exchange. So they have a lot of requirements that we have to comply with. But it’s not a problem. I mean strategically and operationally we work together very closely. And we share the same vision. So it’s very pleasant to work with people like that.
MC: yeah it’s like the synergy of all the resources yes
Dr JMG: It’s um it’s it’s coming together we have a lot of things to develop together. So at the moment i wouldn’t say synergy synergy of energy maybe they have a lot of energy and we have a lot of energy so we want to develop things together. But you know it’s the strategy is bringing Singapore to Vietnam like i brought France to vietnam 21 years ago. you know 21 years ago when we developed the hospital the idea was to bring not France but to bring a certain idea of medicine, a certain idea of hospitals, a certain way of managing hospitals, international standards many things that we are lacking in Vietnam at that time.
MC: yeah yes
Dr JMG: So it was very modern approach. So we brought things to Vietnam that didn’t exist. Now it’s different, okay? However, you still have a lot of people, a lot of people who are sick and who want to go to Singapore for treatment or for medical advice. Well, according to the MOH, a couple of years ago, I don’t remember exactly when, the calculation was that those people spent more than $2 billion a year in Singapore.
MC: yeah
Dr JMG: It’s a bit of a waste of money. If you can have the same level of medicine in Vietnam. So the whole idea now is to bring Singapore to Vietnam. What we are working on, and we have extremely good doctors, Vietnamese doctors at the hospital. We have a few French doctors, but we have mostly Vietnamese. But we will bring also Singaporean doctors to Vietnam. So, you know, it’s one of those things we are going to do together.
MC: Yeah, so as you say, that something has changed in the medical, in the healthcare industry in Vietnam, right, for more than 20 years from the first day you established the FV. Now, actually you are one of a few people that have accompanied the development of the private healthcare in Vietnam I think so.
Dr JMG: Okay when I first arrived in Vietnam was in 97.
MC: Okay
Dr JMG: Okay so it’s nearly 27 years ago. At that time, Vietnam was very different. It was not as developed as it is now. Very, very different. And when it comes to health care, Vietnam was very, very, very lagging behind other countries. The difference between Vietnam and Thailand, for example, at that time was enormous. It was like two different worlds, okay? In fact, back in 96, the government of Vietnam commissioned a survey, an audit, of their own healthcare system. And the conclusion of this audit was that the healthcare system, to work better, should concentrate on customer experience, should open itself to foreign investors, and should also apply the truth in terms of prices. All those things were very revolutionary at that time. So this is how we came to Vietnam in 97, because the government of Vietnam opened its doors to foreign investors. And we decided to follow that path, to do what they expected us to do, to develop a modern hospital, to bring a customer experience, to put the patients at the center, not the doctors at the center, but the patients, to develop all the international standards that were coming together at that time. Now we are accredited by JCI, JCI was the beginning of JCI in the mid-90s, you know. So we did a lot of things together, a lot of things in Vietnam. And it was a fantastic journey.
MC: Yeah.
Dr JMG: 25 years, more years ago. When I first arrived in Vietnam, to Vietnam, there was one private hospital, Trieu An, on the other side of the city. It was the only one. Now I think only in Saigon there are something like 35 private hospitals, something like that. I don’t know the exact numbers, maybe more. The private sector didn’t exist really. It was also something new that was to develop. It was complicated because we had only public sector. So when they decided to open to foreign investors, they also opened to Vietnamese investors. And this was very important because money was not there. There was not enough money in the budget, in the government budget, you see? There was not enough money. So having investors would bring money and bringing money would develop new hospitals and new ways of treating patients. That was very good. And this is what happened to Vietnam. When you look at the Vietnamese healthcare system now and you compare it to 25 years ago, the difference is huge absolutely huge and it’s good very good. a lot of things happened, so it’s a very good story to tell the development of the healthcare sector in vietnam over the past 25 years is very interesting
MC: Yeah… that’s why I want to ask you about the trend that many foreign investors, now they are starting to be interested in the private healthcare industry in Vietnam.
Dr JMG: Yes, a number of… for example, invested into the so-called American International Hospital. You had the CVC, which is a private investment fund that invested in the hospital in Can Tho and another establishment not far from FV. I think there are others investment funds or investors that are interested into Vietnam. It’s not an easy market though. But yes, you have people interested. And some groups have already invested in Vietnam, yes.
MC: But besides the benefits, do you see any possible risk when the foreign capital flows into Vietnam in the healthcare industry?
Dr JMG: No, I don’t see a risk for that. No, it’s good. You see, healthcare is capital intensive. When you buy equipment you need money. Because it’s very expensive. If you buy a good linear accelerator, you have to spend a couple of million dollars. A CT scanner costs a million dollars. It goes fast, and it’s the same price for everyone. It’s not because you’re a public hospital, you’re private. You need to pay the same price. So you need to raise money. That’s true. That’s a given. You need it. So having influx of money, foreign investors is pretty good for the country. Yes. There is no risk for the country. There is for the investor. Okay. They have to be, to be careful in what they’re doing, of course.
MC: And for you personally, like, is it difficult for a doctor like you to run a hospital? obviously the professional works and the business operations I think is different significantly.
Dr JMG: It’s very very different. I was not trained to be a hospital manager. Yes. When I was chosen to be the CEO of FV Hospital, I must say that I was not ready. I wasn’t ready at all. I mean, I had to discover the job. I was trained as a doctor. So for years I worked as a doctor. And then I got involved into this project of developing a hospital in Vietnam and I became the developer. So I had to learn what it is to develop a project. So I had to learn many things about architecture, about purchasing equipment, about recruiting doctors and nurses, about accounting, about finance, about everything you want. This was the development of a project. And then when you come to running a project, it’s completely different. You have to learn how to do the day-to-day operations, to organize a hospital, organize the work of doctors, look at the problems linked to human resources. Yeah, many, many, many things, which are totally different from what the doctor is supposed to know. So I had to learn on the spot. I had to learn doing it. And fortunately, I surrounded myself with a very good team. So most of them are still working with me now. So it’s been an incredible experience.
I hope that after 21 years doing that, I knew a little bit about the job but i must say that during the first years it was very difficult. doctors are not made to run businesses it’s not the training they have okay so you have specialized schools to become hospital managers. Not in Vietnam, but you have in other countries. In France, you have a school for public hospital managers. So they train people to run public hospitals. But you have also schools for private hospitals.
MC: Oh, really?
Dr JMG: So they know how to do that. I remember my COO at the beginning was a French guy that has been trained to run hospitals. And with him, I learned a lot because he was a real professional. I was not. Then he left and he ran to run hospitals that were in the world. But anyway, so doctors are not meant to run hospitals. They run to practice medicine. Running a hospital is a different business. So I must be a little bit special, and I’ve been lucky because I learned that another job.
MC: I think that today all of your efforts have paid off when FV is highly appreciated by one of the leading medical corporations in the region, right? So in the future, how do your team and the Thomson will collaborate to develop the FV?
Dr JMG: Okay so Thomson and I we are part of Thomson right so that we don’t collaborate, we work together. Thomson is a group which has a hospital and a large network of private clinics in Singapore, mostly focusing on obstetric and gynecology, and also pediatrics a bit. But also they have a multi-specialty hospital in Kuala Lumpur, and now they have FV in Vietnam. So Thomson as a group wants to develop in several countries and the idea is to be a real large healthcare group that is very successful but there is a difference, huge differences between Singapore, Malaysia and Vietnam of course. So my job is to develop Thomson Vietnam. I’m on the board of Thomson Vietnam, along with Mr. Kiat, who is the chairman of the group, and Melvin Heng, who is the group CEO. We work together. So in Vietnam, what do we want to do? Continue exactly what we’ve been doing in the past, that’s for sure.
We want to develop FV further, want to add new things. And, you know, I’m here for a number of years still, so we have a number of projects together that I can tell you a little bit more later if you want
MC: Can we expect any changes in the FV hospital in the coming years?
Dr JMG: Development? Yes! The change is no. um so as you may know we have planned to build a third building called the H building. We have two buildings at the moment the F building the V building so F V H. The third building is a very large one i’m presently working with the authorities to get the construction permit. Hopefully before the end of the year which will start the construction. So the new building will house a number of new things. We will expand the oncology, cancer department by adding what is called Cyberknife, which is a very, very, very interesting piece of equipment to treat tumors, very small tumors in secondary locations but it’s very technical. Nobody has a Cyberknife in Vietnam it doesn’t exist. And also we will buy a digital pet scan there are very few in Vietnam we need it it’s very important for cancerology, um we’ll develop a IVF. IVF is one of the key activities of Thompson in Singapore. So we want to develop it in Vietnam as well. We’ll develop also hemodialysis for patients with chronic kidney disease. And then we expand the number of consultation areas we have for cardiology, urology, pulmonology, things like that. And we create also a patient education center. and then a large gastroenterology center, and more oncology.
So it’s a big building. I want to do that. And doing that, we can remodel also the F building, which is quite old now. We opened it in 2003. Add new facilities, new things that we want to do. So we want to have a complete, complete hospital. So the hospital, when it will be finished, when we’ll open the H building and are finished, so let’s say in three years’ time, we will have a very, very large hospital.
So that’s one thing. The other thing we want to develop is the academic activities. So we want to train young doctors. We want to train doctors as well, but doing a lot of what you call CME, continuous medical education. We are bringing experts from around the world and also a lot from Singapore to help training doctors. In general, we do also some research clinical research so we want to develop that too. So this is what we are doing uh we are developing at FV, District 7, Phu My Hung. But beside that, we also have a clinic in town. So we want to transform that.
We want to do two things. Something I really would like to develop in the future is an ambulatory surgical center. So many many surgeries you don’t need to be hospitalized. You can do be operated on the morning and leave back home on the evening or in the afternoon. So having a proper ambulatory surgical center will be the first one in Vietnam. I’ve been working on it for a couple of years hope that is gonna happen within the next two to three years.
And also we want to develop a Center for cosmetic plastic beauty longevity Center and this is something that will happen before the end of, not before the end of this year, but early next year.
MC: Yeah, many things to expect, right? But although you are a leading hospital in Vietnam, and now with becoming a member of Thomson, Do you see any challenges in the coming years?
Dr JMG: Well, there are many challenges in Vietnam, not because of Thomson. You know that at the moment we are going through a drop in exportation, regulatory issues, and also the consequences of the financial scandals that happened recently. So all this affected a lot of people. So economically speaking, we are going through challenging times. Vietnam will go out of it, of course. So at the moment, we just have to wait and be a little bit careful. Challenges, always you have, because you have competitors, of course, you have new technologies. You know, you need to adjust yourself, you know, to adapt very quickly. But this is the rule, always build the rule, so I’m not fazed by that.
MC: But in such a market, like very competitive and challenging how would you view the FV’s position?
Dr JMG: Okay. FV ambition, the ambition of FV has been to always be one of the leaders okay. So we want to invest into the best equipment, we want to have the best doctors we want to be at the cutting edge of technology. It’s not always easy to do that. Other people are doing that too, you know, and we’re not the only ones. So we need to offer to our patients the best we can, okay? And we are very, very, very difficult with ourselves. When I say the best we can, we really want to do the best, but we know it’s not easy to achieve. So we’re not cutting corners. Sometimes we know it, okay, it takes a little bit longer than we expected to achieve something, but this is what we aim for, you know, to provide the best possible for our patients.
You know, and I’m not saying we are the best, right? But we want to be one of the best. Remember what we, the vision that developed me and my partners long time ago was to be one of the best private hospitals in Asia. and this is what we are trying to be.
And our models are the big hospitals like the Bumrungrad in Thailand, the Medical City in the Philippines, or the clinicals in Singapore, Changi Hospital, and also public hospitals as well. So I looked at all those big, big facilities in Southeast Asia, and we look at them and say, okay, this is what we want to be.
We want to be better. So this is what we are trying to do.
MC: So talking about the medical cities in the Southeast Asia, how about the medical tourism plans or strategies at FV?
Dr JMG: What about reverse engineering? I mean by that, you know, you have a lot of Vietnamese they go to Singapore, Bangkok or elsewhere, but mostly Singapore and Bangkok to be treated. What about having them coming to FV instead? See, I called it reverse engineering. So to make it it even more appealing to patients, the strategy is, as I said at the beginning, to bring Singapore doctors, Singapore to Vietnam. So why would you go to Singapore if you can be operated in Vietnam at the same level? Not necessarily by Singaporean doctors, but by the same techniques, the same quality, the same outcome, of course is what we are looking for and for a price which would be lower and without having to go overseas you see. So this is what we want to achieve with Mr. Kiat to make FV the window of Singapore but in Vietnam.
MC: But up to now, how much percentage of the patients at FV is foreign?
Dr JMG: We don’t have much patients coming from overseas. A country that really managed it very nicely is Thailand. Thailand is an industry because it’s been encouraged by the government a lot of things happen to have patients from all around the world going to Thailand. Also the easy it’s so easy to have a visa you have many things. And Bangkok is very well organized the infrastructure, the hotels and everything. So it’s an industry, really. In Singapore, it was also very developed because they attracted a lot of patients from Indonesia. When Indonesia was very underdeveloped, a lot of patients were coming to Singapore. And Singapore is very expensive, right? While Bangkok is less expensive, but still expensive, but less. So people are not necessarily attracted to come to Vietnam. From America or from Australia, we have some. We have some patients coming, but not many.
What we have is what I call trans-border medical tourism. So a lot of patients from Cambodia and a little bit from Laos. And before the patient were also from Myanmar but not many anymore. So from Cambodia, we have a lot of patients. They’re very… Actually, because of the history of Cambodia, a lot of patients like to be treated by Vietnamese doctors. You have Vietnamese doctor in Phnom Penh, Cho Ray Hospital, Bride Hospital in Phnom Penh. You still have a lot of Khmer patients coming to Vietnam and many come to us. Actually they represent about 4% of our patients. So it’s cross-border tourism. It’s not tourism, but you see what I mean.
But the big size medical tourism, I don’t see it happening for a long time. It’s very complicated to put together and it requires a lot of support from the government. So it has to be a national-wide process. One lone hospital cannot really do that. It’s very difficult. Because you need infrastructure. You need also just simply having an easy visa. Just simply. So if you need to apply to a visa, it complicated, you need to have a process in place. When you look at what happened in Thailand, you have the buses from the big hospitals at the airport. So people go straight to the hospital. So easy. A lot of things are easy. And you have an organization with hotels and good infrastructure. So it’s not exactly the same. That’s more difficult to organize.
So that’s why I’m saying reverse engineering, prevent patients, not prevent, but attract people who go to Singapore or Bangkok and having them to FV would be, I think, the way to go.
MC: So looking at the whole picture, what are you perceived as the prospects of the healthcare industry in Vietnam?
Dr JMG: You see, when you look at the way the Vietnamese healthcare sector has evolved over the past 25 years, it’s quite impressive. There are many things to do still, many, many things to do. You see, it’s the same everywhere in the world. The private sector and the public sector do not have the same exactly the same purposes. the public sector must take care of everyone okay so regardless of the amount of money. They have you’re supposed to treat because it is the country of money they have, you’re supposed to treat them because it is the country, right? So you have to take care of everyone. You have necessarily a large number of people. So necessarily, even though you have to pay attention to customer service, to the facility, to the comfort and stuff like that, your main priority is to do medical care. So you understand. So this is the most important point. But you cannot take care of everyone.
So the private sector, because it’s very expensive, why to take care of everyone? And medicine is expensive, by the way it is. Because drugs are expensive, medical equipment are expensive, uh breeding hospitals is expensive, all this is expensive. So at the end of the day it costs money. This is what they explained in back in 97 in the audit to the vietnamese government. you have to practice price reality because you should subsidize we subsidize, okay. But where is the money coming from?
If you want to finance public hospitals, you need to raise money from the people, from the taxes, right? You need to raise money. And you raise money and this money is used to finance medical care for people who can’t afford it. And then for people who can afford it, you have also the private sector. The private sector is going to help a lot. And the private sector has huge responsibilities too. Actually, it’s almost the same responsibilities as the public sector. So the good policy, this is what is happening in Vietnam, is to develop both the private sector and the public sector together. And, of course, when you’re a regulator, you have to put rules in place. It’s very important because medicine is you deal with people’s lives.
But then you leave also, open the door to innovations, new treatment, new things. So this is what is going to happen in Vietnam. And it’s happening. It’s been happening for many years now. So you develop the two sectors together and you facilitate the emergence of new technologies. And doctors are very, they love what they’re doing. So what they want to do is practice good medicine. And some of those doctors, they also want to develop their own departments to bring new techniques, to get even more modern and better and better. So that’s fantastic. So I think it’s going to develop more and more over the next years and years to come. There’s no, the sky is the limit, I would say.
MC: But when we compare to other countries, especially in the region, to what extent do the development of the private healthcare in Vietnam?
Dr JMG: Let me put it that way. 25 years ago, I think Vietnam was lagging behind Thailand by 25 years. Okay. At least. Now, I would say that they caught up with obvious. I think they are lagging behind other developed countries in Southeast Asia by like 5 to 10 years. So they caught up a lot. They still have a lot of things to do though. But it’s getting much, much better.
MC: So it’s like a huge effort from all of the bodies and the doctors and the investors like you. I believe that your hospital will be always the leading in the Vietnamese market as you wish.
Dr JMG: Thank you very much for your time yeah and your interview thank you
MC: Yeah thank you so much
