Bài: Lệ Thu
Hình ảnh: Mr Crazy, Léo, Enzo, Lệ Thu
Video: Lệ Thu
Có lẽ đây là một buổi sáng phải nói là cực kỳ hứng khởi, chúng tôi thức dậy rất sớm cho dù trời rét đến O độ C. Ăn sáng xong xuôi, mỗi người một việc 4 cha con mẹ con sắp xếp đồ thực phẩm, nước uống, củi đốt, các túi du lịch đồ dùng cá nhân lên xe. Tổ chức “ngôi nhà di động” cho 4 tuần không dễ, loay hoay khoảng 1 tiếng đồ hồ thì đâu cũng vào đấy, đồ đạc được chằng buộc chắc chắn để không bị va đập và di chuyển trong khi xe di chuyển.
Chúng tôi lên đường. Chặng đường hơn 100km sau khi rời thị trấn Maun không có gì thú vị, đường nhựa, vắng, lâu lâu bắt gặp một chiếc xe đi ngược chiều.
Đường đi vào Safari ở Botswana chủ yếu là đường cát của Sa mạc Kalahari
Châu Phi nói chung và ở Botswana cũng vậy, có các trạm & chốt kiểm tra ở các cửa ngõ thành phố, thị trấn, làng mạc và các khu rừng/sa mạc bảo tồn làm tôi nhớ lại thời kỳ mới giải phóng ở Việt Nam. Chúng tôi được dặn nhớ “giấu” thịt bò thật kín vì thịt bò bị cấm nhập vào vùng mà chúng tôi sẽ đến. Qua khỏi chốt kiểm tra, chúng tôi rẽ trái bắt đầu vào địa phận sa mạc Kalahari. Khác với trong tưởng tượng của tôi, sa mạc phải là đồi cát này nối dài đôi cát kia, Kalahari là nối dài từ hoang mạc này đến hoang mạc khác, cây mọc trên cát, mùa đông là mùa khô, cỏ héo vàng ươm, cây cối không quá cao, không có cây cổ thụ. Thỉnh thoảng giữa những đụn cát là hoang mạc phẳng mênh mông mà ở đây người ta gọi là Pan. Tôi không biết từ này, qua hết Pan này đến Pan khác tôi tự khám phá ra Pan là một lòng chảo, phẳng, được bao quanh bởi những đụn cát cao hơn giống như thành của cái chảo xào rau. Ở Botswana chảo (Pan) to lớn mênh mông, đôi khi không thấy đâu là thành chảo.
Đường di chuyển giữa sa mạc là đường cát, nhỏ, chỉ đủ cho một xe chạy, nó giống như là lối mòn, xe chạy qua chạy lại tạo thành đường đi. Giữa đồng không mông quạnh, tưởng chừng như chỉ có một con đường, nhưng nếu cứ mải mê rẽ ngang vào Pan chạy theo động vật, bạn sẽ dễ bị lạc đường vì sa mạc mênh mông, chỗ nào cũng giống nhau, loay hoay một lúc bạn sẽ bị mất phương hướng và dễ “quay lại” với một lối mòn. khác. May thay, các “lối mòn” này đều được thể hiện trên bản đồ Botswana.
Ở Botswana, cứ ra khỏi vùng dân cư sống là không có sóng điện thoại cũng như wifi. Chuyên viên du lịch của công ty tổ chức chuyến đi này cho chúng tôi hướng dẫn chúng tôi cài đặt MAP.ME, đây như một GPS không cần kết nối wifi. Tôi vốn là người rất kém về định hướng và vị trí địa lý, nên dù ngồi ghế trước bên cạnh bác tài là Ông Tay, thì hai cậu ấm tuy ngồi hai ghế sau đóng vai trò co-pilot, tải application MAP.ME, sau đó tải toàn bộ các điểm sẽ đến vào App. MAP.ME để hỗ trợ chỉ đường cho Papa.
Bình minh nơi đây vào khoảng 7 giờ sáng, nhưng sáng nay không ai muốn rời khỏi chăn và lều vì trời lạnh cóng, khoảng 2 độ C. 8 giờ cả nhà cũng phải quyết tâm dậy để tiếp tục chặng đường tiếp theo. Tay lạnh cóng, nhưng đầu bếp Lệ Thu vẫn vui vẻ chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà như thường lệ. Ông Tây quyết định “không nhóm lửa, mất thời gian lắm”. Cắt trái cây xong, Lệ Thu lấy nước nóng đã đun sôi tối hôm trước được giữ nhiệt trong bình thủy ra pha cà phê, nước không đủ nhiệt độ, thôi tạm đi. Buổi sáng nay, gió mạnh quá, giữa đồng không mông quạnh gió càng mạnh hơn.
Sáng nay, cả nhà đã thông thạo hơn, nên chóng vánh sắp xếp mọi thứ ngăn nắp lên xe và tiếp tục hành trình.
Bài tiếp: Chặng 3: TAU PAN

